Home | KTL nâng cao | Phương pháp trích nhân tố

Phương pháp trích nhân tố

Khi các giả thiết cho phân tích nhân tố được đảm bảo, nhà nghiên cứu sẳn sàng áp dụng phương pháp phân tích nhân tố để xác định cấu trúc của các mối quan hệ trong dữ liệu. Hai vấn đề sau cần được xem xét lựa chọn: (1) phương pháp trích nhân tố (phân tích nhân tố chung – common factor analysis với phân tích thành phần – component analysis) và (2) số nhân tố được lựa chọn để mô tả cấu trúc trong dữ liệu. Nội dung bên dưới sẽ trình bày các phương pháp trích nhân tố.

1. Lựa chọn phương pháp trích nhân tố

Việc lựa chọn phương pháp trích nhân tố phụ thuộc vào mục đích của phân tích nhân tố với các kiến thức về các đặc điểm cơ bản của mối quan hệ giữa các biến. Trước khi thảo luận về hai phương pháp trích đã nêu, cần thiết phải giới thiệu sơ lược về các loại phương sai – một khái niệm lõi trong phương pháp phân tích nhân tố.

Để lựa chọn giữa hai phương pháp trích nhân tố, nhà nghiên cứu cần phải có vài hiểu biết về phương sai của một biến cũng như cách nó được phân chia. Đầu tiên, ghi nhớ rằng phương sai là một giá trị (bằng bình phương của độ lệch chuẩn) thể hiện tổng mức phân tán của các giá trị của một biến quanh giá trị trung bình của nó. Khi một biến có tương quan với biến khác thì nó đã chia sẻ phương sai với biến này và lượng phương sai chia sẻ này chính là giá trị hệ số tương quan bình phương. Ví dụ, nếu hai biến có hệ số tương quan là 0.50 thì mỗi biến chia sẻ 25% (0.502) phương sai của chính nó với biến còn lại.

Trong phân tích nhân tố, chúng ta nhóm các biến có tương quan cao lại với nhau, vì vậy, rất cần thiết phải biết mức phương sai chia sẻ của một biến với các biến khác trong cùng nhân tố với phần phương sai không được chia sẻ (chẳng hạn, phương sai chưa được giải thích). Tổng phương sai của một biến bất kì có thể được chia thành 3 phần như sau:

Phần nội dung có thu phí bên dưới đã được ẩn. Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký gói Premium. Trân trọng!