Home | KTL nâng cao | Đánh giá tính hợp lý của mô hình đo lường SEM

Đánh giá tính hợp lý của mô hình đo lường SEM

Khi mô hình đo lường được xác định, dữ liệu đã được thu thập đầy đủ, kỹ thuật ước lượng cũng đã được lựa chọn bước tiếp theo nhà nghiên cứu đi đến một quyết định cơ bản nhất là kiểm định xem mô hình đo lường SEM có phải là mô hình đo lường phù hợp. Theo Hair và cộng sự (2014) thì tính hợp lý của mô hình đo lường phụ thuộc vào: (1) các mức chấp nhận của độ phù hợp (Goodness-of-fit) cho mô hình đo lường và (2) bằng chứng cụ thể của sự phù hợp.

Bài viết sẽ giới thiệu cách sử dụng, phân biệt cũng như các điểm tới hạn của một số các chỉ số phù hợp thường được sử dụng để đánh giá tính hợp lí của mô hình đo lường trong SEM như:

  • Chỉ số phù hợp (GOF) chi - bình phương
  • Chỉ số phù hợp tuyệt đối như: GFI, RMSEA, RMR, SR
  • Chỉ số phù hợp tăng cường: TLI, CFI, NFI, RNI
  • Chỉ số tối giản: PR, AGFI, PNFI

ĐỘ PHÙ HỢP (GOF) CỦA MÔ HÌNH
Khi một mô hình cụ thể được ước lượng, kết quả sẽ được so sánh lý thuyết với thực tế bằng cách đánh giá sự tương đồng của ma trận hiệp phương sai ước lượng được (lý thuyết) với ma trận hiệp phương sai được quan sát (thực tế). Các giá trị của bất kì phép đo độ phù hợp nào có được từ việc so sánh toán học của hai ma trận này. Các giá trị càng gần nhau của hai ma trận này cho thấy mô hình càng tốt hơn, hay được gọi là phù hợp.

Chúng ta bắt đầu bằng việc xem xét chi - bình phương (({chi ^2})) vì nó là nền tảng đo lường của sự khác nhau giữa các ma trận hiệp phương sai quan sát và ma trận hiệp phương sai ước lượng.

Phần nội dung có thu phí bên dưới đã được ẩn. Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký gói Premium. Trân trọng!